Tìm em

(tự thích cái hình mình chụp & SG lượm lặt)

Người Sài Gòn đã quá nhiều đa cảm, và những câu chuyện sẽ chẳng thể nào thiếu một cái gì đó để khởi đầu. Phải chăng hay có lẽ, ta sẽ nói về thời gian.

Dù vô tình hay cố ý, thời gian sẽ chẳng thể nào đứng yên. Nhân loại như chiếc phong linh, còn thời gian như cơn gió. Ta lung lay, ta ca hát. Ta yêu nhau qua những dòng thời gian bé nhỏ mà bấp bênh. Ngây thơ hay trầm tĩnh. Cuống quýt hay suy tư. Mỗi người trong chúng ta, chọn những cách khác nhau để chấp nhận một sự thật là quy luật của tự nhiên ấy. Một ai đó ngồi đối diện, mân mê tách café thật lâu, rồi bất chợt lên tiếng: “Này, tớ thích cậu đấy, nhưng điều đó chẳng quan trọng lắm đâu”. Ừ thì, những ngày đầu tiên của những tháng cuối cùng trong năm, thời gian vẫn thường bắt đầu một chuyện tình bất ngờ đến vậy.

Tháng Mười một, những con người thành phố vẫn đang nghe tiếng vẽ của thời gian. Có hai đứa trẻ vui cười chuyền tay nhau thanh kẹo lạc trên con đường từ trường về nhà độ này thơm ngát mùi hoa sứ. Có hai cụ già, nhân vật chính của một câu chuyện tình xa xưa lắm, ngồi nghe radio phát lại là hoài niệm, là kí ức những ngày tóc em hãy còn xanh. Có một cậu bé sắp sang tuổi hai mươi, dè dặt mà say sưa, vừa nghĩ về người yêu vừa dạo những phím dương cầm đầu tiên của một bản nhạc tình đã được hát đến nay hơn một nửa thế kỉ. Nhạc của Nat King Cole buồn lắm, nhưng sẽ không bao giờ là lỗi mốt, nhất là vào những ngày dài chìm trong góc phố xa xăm:

“Thế giới hôm nay vẫn không bao giờ ngừng nghỉ

Nên tình yêu kết thúc cả trước khi được bắt đầu”

(Dương Hng Phúc)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s